Chia xa

Chẳng biết lúc ấy tôi thế nào nữa, cứ ngồi khóc ngon lành như chưa được khóc bao giờ. Nhiều đứa cứ ôm nhau mãi, dường như cái ôm này là cái ôm cuối cùng, rồi chúng tôi mỗi đứa sẽ một phương, sẽ không còn bao giờ được gặp nhau nữa.

Đối với các học sinh cuối cấp, mùa hạ là mùa của chia ly và mùa của những trang lưu bút đẫm nước mắt.
Ngày nào mới bước chân vào lớp 10, tôi cứ bỡ ngỡ rằng ôi ba năm học sao mà nặng nề quá. Mong cho nó trôi qua thật nhanh để được đến ngày ra trường như mấy anh chị lớp 12, còn gì sung sướng cho bằng. Năm lớp 10 rồi cũng qua nhanh chóng, lên lớp 11 tôi cũng chưa quan tâm lắm đến trường lớp, bè bạn. Mặc ai làm gì thì làm, tôi cứ mãi thu mình vào vỏ ốc, chỉ học và học. Đôi khi thấy lũ bạn đi ăn kem vui quá, học nhóm vui quá, tham gia văn nghệ vui quá tôi cũng chẳng màng quan tâm đến. Làm chi mấy việc không công ấy, học thôi!

Rồi năm 11 cũng qua, thằng con trai ngày nào còn chưa biết yêu là gì giờ đã bước qua tuổi 18. Tuổi 18 với bao bâng khuâng, cái đỏ mặt của thằng con trai mới lớn. Biết mắc cỡ khi “ấy” khẽ chạm tay vào mình rồi chợt cười vu vơ. Thương quá tuổi 18 ơi!

Và năm 12 cũng đến. Mải mê với lịch học dày đặc của năm cuối cấp, tôi cũng chẳng mấy để ý đến những quyển lưu bút khẽ chuyền tay nhau của bọn con gái. Cứ nghĩ rằng sao bọn bây “sến” thế không biết, còn học chung một năm nữa cơ mà…

Nhưng… Thời gian ơi! Sao mi cứ vô tình trôi thế… Ngày Trại Xuân rồi cũng đến. Lớp tôi đặc biệt lắm, toàn là con gái. Các bạn đâu ngại khó, cũng tự tin không kém khi lao vào tham gia các trò chơi dành cho con trai. Vì “màu cờ sắc áo” của lớp mà. Nhìn lớp người ta đông đúc con trai, lớp mình chỉ lèo tèo vài thằng để con gái tham gia những trò vận động mà tôi muốn ứa nước mắt. Tối hôm Trại Xuân ấy nhỏ lớp trưởng đã khóc, nó kể lể đủ thứ, điều mà lần đầu tiên trong đời tôi thấy ở nó, không biết vì lí do gì lúc đó nước mắt tôi cũng chực trào ra. Thương. Nhớ. Giận. Hờn. Yêu quá tuổi 18 ơi!

Trại Xuân qua cũng là lúc thời gian trôi nhanh vô cùng. Và, còn một tháng nữa, những quyển lưu bút đã bắt đầu đầy kín những trang viết, những dòng tâm sự. Nhỏ lớp phó rỉ rai: ”Nhớ cho tao hình à nha! Ra trường sẽ nhớ tụi bây lắm!”. Tôi thoáng thấy mắt nó long lanh, sắp khóc hay sao ấy.

Sau kỳ thi học kỳ 2, còn một tuần nữa là chúng tôi phải giã từ năm lớp 12. Mấy đứa trong lớp đứa nào cũng nói nhiều hẳn ra, dường như bọn tôi tranh thủ nói vì sẽ chẳng bao giờ còn có cơ hội nói với nhau nữa. Ngày nào vào lớp cũng có đủ thứ thức ăn, bánh kẹo bày la liệt. Cứ hết tiết năm là có đứa khóc. Những giờ học cũng từ từ bớt rộn ràng mà thay vào đó là sự im lặng. Nhỏ Vân ngồi trước bàn tôi chốc chốc lại quay xuống: ”Sao tao buồn quá mày ơi!”. Uhm… thì ai mà không buồn, tao còn buồn hơn mày gấp trăm lần. Giã từ năm 12 cũng sẽ là lúc tôi không còn bao giờ được mặc lên người bộ đồng phục thân thương nữa, chỉ nghĩ đến đấy thôi nước mắt đã chực trào ra.

Tiết học cuối cùng rồi cũng đến. 48 con mắt nhìn nhau hứa rằng sẽ không khóc, sẽ cố gắng thi đậu tốt nghiệp nhưng chỉ trong vòng chưa đầy một phút, khi nhỏ lớp trưởng vừa cầm mic lên nói một câu: "Mình sắp phải xa nhau rồi!”, cả lớp đã chìm trong mưa nước mắt. Nhỏ Dương, nhỏ Mi ngày ngày vẫn ghét nhau ra mặt ấy vậy mà hôm nay hai đứa ôm nhau khóc ngon lành. Thằng Giang tay đang cầm bịch bánh tráng muối tôm cũng quẳng xuống bàn rồi mắt đỏ hoe.

Còn tôi lúc ấy, chẳng biết thế nào nữa, cứ ngồi khóc ngon lành như chưa được khóc bao giờ. Nhiều đứa cứ ôm nhau mãi, dường như cái ôm này là cái ôm cuối cùng, rồi chúng tôi mỗi đứa sẽ một phương, sẽ không còn bao giờ được gặp nhau nữa. Cô chủ nhiệm cứ bồi hồi trong dòng cảm xúc, thương quá lũ học trò, chỉ còn một tiết học cuối cùng. Sao mi trôi qua nhanh thế!

Nhỏ lớp phó văn nghệ khó khăn lắm mới cất lên được câu hát trong tiếng nấc: "Ngồi lại bên nhau này bạn thân ơi!”. Lúc ấy mọi kỉ niệm chợt ùa về, ba năm, không phải là quá dài nhưng cũng đủ để chúng tôi phải cảm thấy luyến tiếc khi giờ đây phải chia xa. Tiết học kết thúc, dường như chẳng đứa nào muốn về. Mắt đứa nào cũng đỏ hoe, tôi đứng lặng lẽ nhìn xuống khỏang săn vắng đến lặng cả người. Mọi người về gần hết, chỉ còn lại lớp tôi. Hàng phượng vĩ nở hoa rực rỡ nhưng phượng ơi, mày nở hoa làm chi để bây giờ chúng tao phải chia tay nhau trong nước mắt hả phượng?

Cổng trường khép lại, tôi dắt xe ra nhưng khó khăn lắm mới có thể chạy đi sau khi đứng lặng một lúc lâu nhìn vào khỏang sân vắng lặng. Vậy là từ nay tôi sẽ không còn được trở về với những năm tháng học trò, vậy là chia tay rồi sao, vậy là hằng ngày tao không còn gặp 47 gương mặt đáng ghét của tụi bây nữa sao? Tôi cố phóng xe thật nhanh, ngăn dòng nước mắt lại chực tuôn ra trên mi mắt…